Chocolate, hoa hồng hay một bữa ăn tối… là những lựa chọn đơn giản nhưng phù hợp, hiệu quả cho các cặp đôi trong dịp Valentine.
" alt=""/>Lời chúc Valentine![]() |
Nguyễn Thị Phương 38 tuổi, người làng Đại La, xã Duyên Hà, Thanh Trì, Hà Nội. |
Quần áo chị Phương lấm lem và ngấm nước nhưng đôi tay của chị nhanh thoăn thoắt. Chị kéo từng cụm bèo, túm lấy một nắm, cắt bỏ lá rồi rửa sạch thân cây. Sau đó, chị sắp gọn để bó thành bó lớn.
8h sáng, chị Phương đã lấy được 3 bó bèo. ‘Số bèo này, đủ để làm 1 chục chiếc đế vòng hoa rồi’, chị Phương cười nói.
Mỗi chiếc đế, chị Phương bán buôn cho các cửa hàng với giá 17, 18 nghìn đồng. Nhưng trừ tiền mua tre, lạt để tạo hình đế và các khoản chi phí khác, những người làm việc như chị Phương chỉ được cầm về khoảng 8-9 nghìn đồng/chiếc đế.
![]() |
Một chiếc đế vòng hoa làm từ cây bèo. |
Chị Phương cho biết, nhược điểm của vòng hoa làm từ bèo là người bán chỉ để được 4-5 ngày, nếu che chắn kỹ. Vì vậy, người sản xuất phải làm liên tục để đáp ứng nhu cầu thị trường.
‘Công việc vất vả vì chỉ cần có đơn hàng, chúng tôi phải đi lấy bèo về làm bất kể mưa nắng gió bão. Thế nhưng, nó cũng mang lại thu nhập khá. Mỗi tháng, nếu làm liên tục, tôi cũng kiếm được trên 4 triệu. Số tiền này cao hơn nhiều so với làm nông nghiệp’, chị Phương chia sẻ.
Chị cho biết, gia đình chị vốn làm nông nhưng từ khi biết đến công việc này, chị Phương coi đây là nghề chính và đã gắn bó với nghề được hơn 10 năm.
Làm lâu năm, nhóm của chị Phương có mối quen là các cửa hàng phục vụ tang lễ trên địa bàn Hà Nội. Thế nên, quanh năm, chị Phương không lo thất nghiệp. Điều chị Phương lo là việc tìm kiếm các ao bèo.
‘Chúng tôi phải đi khắp nơi để tìm bèo - loại bèo có thân dài. Nếu quanh Hà Nội không còn thì phải đi xa hơn.
Tìm được chỗ có bèo rồi thì sáng sớm, chị em tôi rủ nhau đến lấy. Mỗi người đứng ở một góc ao’, người phụ nữ 38 tuổi bộc bạch.
![]() |
Nhóm của chị Phương thường đi lấy bèo vào buổi sáng, còn buổi chiều ở nhà làm đế vòng hoa. |
Theo lời chị, mỗi ngày, việc xuống ao lấy bèo sẽ kéo dài từ sáng sớm cho đến 11h trưa. Sau đó, họ đặt tất cả số bèo kiếm được lên xe máy, chở về nhà. Buổi chiều, nhóm của chị tập chung ở một nhà để tết bèo, tạo thành đế vòng hoa.
‘Tết từ trưa đến 7h tối, tôi cũng hoàn thành được 20 - 25 chiếc đế’, chị khoe. Đến khi dồn đủ hàng, để tiết kiệm chi phí, chị Phương sẽ nhờ chồng chở vào nội thành, giao cho các đầu mối.
Các con của chị Phương đã học đến cấp 2, có thể hỗ trợ mẹ công việc này vào những lúc rảnh rỗi, nhưng chị không muốn các con vất vả. Thay vào đó, chị muốn các con tập trung vào việc học. Sau này lớn, các con không phải làm nông, cũng không phải theo nghề của mẹ.
Chị cũng cho biết, những ngày cuối năm, trời Hà Nội lạnh, có hôm có mưa nặng hạt nhưng vì một cái Tết đủ đầy, cả gia đình được nghỉ ngơi, quây quần bên nhau trọn vẹn, chị phải làm việc nhiều thời gian hơn.
‘Tôi phải làm gấp đôi ngày thường để đủ hàng giao cho người ta. Làm sao đến khoảng 28 Tết, chúng tôi xong việc. Mùng 5, hoặc 6, tôi mới làm việc trở lại’, chị Phương nói.
![]() |
Người phụ nữ vớt bèo mưu sinh chiều cuối năm. |
Công việc vất vả, quần áo luôn lem luốc, nhưng vì mưu sinh và tương lai của các con, chị Phương không quản ngại.
‘Tôi chỉ mong có sức khỏe, đơn hàng đến đều đều, tôi có việc làm, kiếm tiền mua rau, nuôi con học hành. Thế là những mệt nhọc cũng không còn nữa’, chị cười nói.
'Chẳng biết Tết này có gì cho cả nhà ăn Tết hay không?', bà Hương cố gượng cười nói với chúng tôi.
" alt=""/>Người phụ nữ cặm cụi dưới ao bèo chiều cuối năm78 tuổi, ông Zhao Lin đã quen với cuộc sống độc thân. Nhưng càng ngày ông càng cảm thấy cô đơn. Ông quyết định, đã đến lúc phải tìm một người để bầu bạn.
Đó là lý do ông có mặt ở công viên này.
‘Tôi đi tìm ‘một nửa’ của mình đã hơn 1 năm nay rồi’ – ông kể.
Ông Zhao là một trong số những người già độc thân đang đi tìm ‘một nửa’ đời mình ở nhiều công viên của Trung Quốc. Đến thời điểm này, ông thừa nhận việc lựa chọn thật khó khăn.
‘Thường thì chúng tôi sẽ trò chuyện và nó chỉ dừng lại ở một cuộc trò chuyện’ - cụ ông goá vợ từ năm 1971 cho hay.
‘Không có lần thứ 2. Họ sẽ làm bạn thất vọng và chẳng có hi vọng gì. Vậy vấn đề là gì?’
Sự phát triển của nền kinh tế và thay đổi quan điểm của xã hội đã làm thay đổi thái độ với tình dục và tình yêu ở người già Trung Quốc.
Truyền thông trong nước gọi xu hướng này là ‘tình yêu tuổi xế chiều’. Nhiều chương trình truyền hình được xây dựng nhằm kết nối những cặp đôi lớn tuổi với nhau.
Nhưng không có chương trình nào có sức hấp dẫn bằng những buổi hẹn hò ở công viên. Bởi vì, tới đây, bạn có thể tăng cơ hội có một cuộc hẹn thành công.
‘Các đồng nghiệp người Mỹ của tôi khi tới Trung Quốc đã tỏ ra rất ngạc nhiên khi quá nhiều người đến công viên để tìm bạn đời’ - ông Bei Wu, giám đốc cơ quan nghiên cứu lão hoá và sức khoẻ toàn cầu của ĐH New York, người đã nghiên cứu về người già Trung Quốc suốt 30 năm qua, cho hay.
Vấn đề nhân khẩu học
Dân số già của Trung Quốc đồng nghĩa với việc ngày càng nhiều người sống lâu hơn bạn đời của mình. Số người goá bụa lên tới gần 48 triệu người, theo nghiên cứu của Học viện Khoa học xã hội Trung Quốc. Nhóm nghiên cứu cho biết, con số này sẽ tăng lên 118,4 triệu người vào năm 2050.
![]() |
Các công viên là nơi người già tìm bạn đời. |
Cứ 5 người goá thì có 4 người muốn tái hôn, theo tờ Nhân dân. Ở Bắc Kinh, 1/3 trường hợp ly hôn là ở những người từ 60-70 tuổi.
Việc số người già độc thân ngày càng tăng có tác động tới cả vấn đề sức khoẻ cộng đồng. Theo thống kê của Trung tâm Ngăn ngừa và kiểm soát dịch bệnh, tỷ lệ nhiễm HIV ở người cao tuổi nước này đang tăng lên do nhiều người không quan hệ tình dục an toàn. Các trường hợp từ 60 tuổi trở lên tăng gần gấp 3 kể từ năm 2012.
Hồi tháng 10, chính phủ đã công bố các biện pháp chính sách riêng nhằm tăng cường tuyên truyền phòng ngừa AIDS cho đối tượng này.
Thiếu kiến thức cũng là một trong số những lý do. Khi người già Trung Quốc còn trẻ, nói về tình dục là điều cấm kị. Họ kết hôn chủ yếu qua mối lái, giới thiệu.
'Họ chỉ muốn đưa bạn lên giường'
Ở công viên Changpuhe vào một ngày thứ 3, một cụ ông ngồi cạnh một cụ bà mặc áo khoác màu tím. Một lúc sau, ông hỏi: ‘Bà bao nhiêu tuổi?’
‘72’ – cụ bà đáp bằng giọng nhẹ nhàng. Vài phút sau, họ bắt đầu trò chuyện.
Nhiều người nói rằng có một số tiêu chí ngầm trong việc tìm bạn đời của những người già. Ai có lương hưu và bảo hiểm y tế thì có thể ‘cao giá’ hơn. Bởi vì, ở đất nước này, chỉ cần chẳng may mắc bệnh ung thư là bạn có thể lâm vào cảnh cùng kiệt.
Ngoài ra, những người có vợ/chồng chết thì được đánh giá cao hơn những người ly dị.
Có một tờ rơi dán trên tảng đá dưới tán cây viết: ‘Tìm bạn đời’. Người viết giới thiệu về bản thân một cách ngắn gọn: ‘Đàn ông. Sinh năm 1949. Đã ly hôn. Không ràng buộc trách nhiệm’.
Người viết tên Li đưa ra một danh sách các tiêu chí ông cần ở một người vợ: Cao trên 1,5m, nặng từ 59-68kg, tuổi từ 50-60 và phải có làn da đẹp, không có nốt ruồi đen.
Đáp lại, ông Li hứa hẹn sẽ để lại căn hộ rộng hơn 100m2 cho bất cứ người phụ nữ nào ‘sẵn sàng sống cùng ông tới cuối đời’.
![]() |
Cứ 5 người goá vợ/chồng thì có 4 người muốn tái hôn. |
Tờ rơi của một cụ ông khác cũng cam kết sẽ đưa người kia đi du lịch, mua nhà ở bờ biển Trung Quốc, Mỹ và Nhật Bản.
Ông Guan Yongnian, 82 tuổi, đã ly hôn tự cho mình là niềm ao ước của nhiều phụ nữ. Ông khoẻ mạnh, thành đạt, là chuyên gia thư pháp, nhà văn, giáo viên thái cực quyền.
Ông Guan nói, trong suốt 30 năm qua, bạn bè đã cố gắng giới thiệu nhiều người cho ông. Ông kết hôn lần đầu vào những năm 20 tuổi, nhưng mãi đến khoảng 50 tuổi ông mới có 2 cô con gái và 1 cậu con trai vào năm 60 tuổi.
Yêu cầu với người vợ tương lai của ông là khoảng 40 tuổi – tức là bằng một nửa tuổi ông, thông minh, khoẻ mạnh và biết điều. Một số tiêu chí phụ khác là có thể khiến ông cảm thấy hạnh phúc và nhẹ nhõm tinh thần.
Nhưng ông bảo, bây giờ nhiều người không sạch sẽ, ăn mặc xấu và thiếu sự tinh tế.
‘Tôi có một vấn đề là khi bạn gọi cho tôi, tôi không gọi lại. Tôi khá là kiêu. Bạn phải chạy theo tôi’.
Đứng trước ông là một người phụ nữ tô son môi hồng, mặc chiếc áo khoác màu vàng, tò mò khi thấy ông được phỏng vấn.
‘Cô bao nhiêu tuổi? 50 hay 60?’ – ông Guan hỏi.
‘60’ – người phụ nữ đáp.
‘Thấy chưa? Tôi đoán đúng rồi’ – ông nói.
Người phụ nữ ấy là bà Han Shuping. Thực ra bà mới 52 tuổi, đã ly hôn và tới công viên Changpuhe khoảng 2 năm nay. Một người đàn ông trêu đùa hất tóc bà trước khi bà tinh nghịch gạt tay ông ra.
‘Hầu hết đàn ông ở đây đều xấu. Họ mời bạn đi ăn, mời bạn về nhà họ rồi cố gắng lên giường với bạn’.
Sinh ra từ nông thôn và không có lương hưu, bà Han nói rất khó để tìm được một ai đó ở đây. Bà chỉ muốn tìm một người mà bà có thể nói chuyện, sau đó phát triển tình cảm.
Ông Zhao, 78 tuổi cũng đồng ý với quan điểm này. Ông than vãn về sự thực dụng của một số phụ nữ.
‘Họ muốn có nhà, có xe và tiền. Họ thẳng thừng yêu cầu bạn thay đổi quyền sở hữu bất động sản. Đó là điều đầu tiên mà họ nói. Thật kinh khủng’.
Thế nhưng, ông vẫn khao khát tìm được một người bầu bạn để bớt cô đơn. Ông nói, ‘kho báu của cuộc đời’ là có ai đó biết khi nào bạn lạnh hay ấm, đau đớn hay tuyệt vọng.
‘Nếu bạn chưa từng trải nghiệm cảm giác này thì làm sao bạn hiểu được thế nào là hạnh phúc, là đau đớn?’
Nhiều nông dân Trung Quốc đang trở thành đại gia nhờ làm vlog kiếm tiền từ chính sản phẩm mình làm ra.
" alt=""/>Người già Trung Quốc tìm bạn tình ở công viên, tỷ lệ nhiễm HIV tăng gấp 3